Cuộc sống đôi khi rất khắc nghiệt. Có đôi lúc, có một số người
không cần mấy cố gắng họ đạt được những gì họ muốn. Họ sinh ra trong may mắn. Tôi
thấy ngưỡng mộ họ. Rồi thấy tủi thân cho chính mình. Cảm thấy bản thân vô dụng.
Tại sao tôi sinh ra không phải thiên tài? Nhưng mỗi khi nhìn về hướng khác, tôi
nhận ra mình may mắn vô cùng. Tôi nhận ra mình đã cố gắng. Tôi may mắn hơn
chàng trai với ước mơ làm họa sĩ lại chưa thực sự cầm cọ vẽ lần nào vì chất độc da cam lấy đi của anh hai cánh tay. Tôi may mắn
hơn cô bé bị ung thư chỉ nằm trong bệnh viện đếm từng ngày của cuộc đời bé nhỏ trôi qua. Tôi cảm thấy
mình vô cùng may mắn. Tôi có thời gian. Tôi có tuổi trẻ. Tôi có đam mê. Tôi có
niềm tin. Tôi luôn cố gắng. Dù mỗi ngày lặng lẽ trôi qua tôi gặp phải
những vấn đề, nhưng đó không làm tôi thua. Dẫu lắm lúc tôi đã khóc òa với mẹ, dẫu
lắm lúc tôi ấm ức nói với cha, dẫu đôi lúc tôi ôm chặt bờ vai của chính mình mà
khóc trong im lặng. Tôi hiểu, cuộc đời luôn làm khó chúng ta. Nhưng hãy tin
tôi. Đừng bỏ cuộc,đừng đánh mất ước mơ. Bạn còn thời gian thì hãy tận dụng. Chỉ
cần trả lời một câu hỏi cho cuộc đời bạn: Bạn sống vì điều gì?